JD Vance: Sai Lầm Chính Trị Nghiêm Trọng Trong Việc Đóng Cửa Chính Phủ
Trong một cuộc phỏng vấn thẳng thắn, Phó Tổng thống JD Vance đã đề cập đến điều ông coi là một sai lầm chính trị lớn của Đảng Dân chủ trong thời kỳ đóng cửa chính phủ lâu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Cuộc trò chuyện đã bộc lộ sự thất vọng sâu sắc về chiến thuật được sử dụng, tác động đối với người dân thường và hậu quả chính trị sau đó.
Tác Động Của Việc Đóng Cửa Đối Với Người Dân
Vance nhấn mạnh hậu quả thực tế của việc đóng cửa, lưu ý rằng nó gây căng thẳng cho quân nhân, ngừng trả lương cho kiểm soát viên không lưu và dẫn đến việc hủy chuyến bay. Nhiều người dân lo sợ mất quyền tiếp cận các phúc lợi thiết yếu như trợ cấp thực phẩm. Theo Vance, những khó khăn này hoàn toàn có thể tránh được, vì thỏa thuận cuối cùng để mở lại chính phủ lẽ ra có thể đạt được từ 45 ngày trước. Ông cáo buộc các lãnh đạo Dân chủ cố tình kéo dài thời gian đóng cửa để tạo lợi thế chính trị, mặc dù một số thành viên ôn hòa thừa nhận trong các cuộc trao đổi riêng rằng yêu sách của phe cực tả là vô lý.
Ảnh Hưởng Của Phe Cực Tả Và Tính Toán Chính Trị
Phó Tổng thống mô tả Đảng Dân chủ bị chi phối bởi phe cực tả, với mục tiêu phá hoại chính quyền Trump bằng mọi giá. Ông cho rằng các yêu cầu của họ—1,5 nghìn tỷ USD chi tiêu, nhiều quyền lợi chăm sóc sức khỏe cho người nhập cư không giấy tờ, đảo ngược chính sách biên giới và tài trợ cho các đài truyền hình công—là cực đoan và tách rời khỏi nhu cầu của công dân Mỹ. Vance lập luận rằng cách tiếp cận này đã phản tác dụng về mặt chính trị, khi công chúng nhận ra Đảng Dân chủ là bên chính gây ra việc đóng cửa, làm giảm trách nhiệm đối với Tổng thống.
Các Cuộc Đàm Phán Hậu Trường
Mặc dù bế tắc công khai, Vance tiết lộ rằng các cuộc trao đổi riêng đã diễn ra trong suốt thời gian đóng cửa. Những người ôn hòa trong hàng ngũ Dân chủ tỏ ra không thoải mái với lập trường của đảng mình nhưng cảm thấy bị ràng buộc bởi ảnh hưởng của phe cực tả. Ông cho rằng sự nghiệp của Lãnh đạo Đa số Thượng viện Chuck Schumer có thể đã bị tổn hại bởi vai trò của ông trong việc kéo dài khủng hoảng. Cuối cùng, một số ít thành viên ôn hòa đã giúp mở đường cho giải pháp, cho thấy mức độ cực đoan của các yêu cầu ban đầu.
Mở Lại Chính Phủ Và Triển Vọng Kinh Tế
Vance kể lại sự khẩn trương của chính quyền trong việc khôi phục hoạt động của chính phủ khi thỏa thuận đạt được. Dự luật đã được ký vào đêm khuya để đẩy nhanh quá trình mở cửa, phản ánh ưu tiên của chính quyền là khôi phục dịch vụ cho người dân. Ông so sánh điều này với những ưu tiên mà ông cho là sai lệch của Đảng Dân chủ, cáo buộc họ quan tâm nhiều hơn đến quyền lợi cho người nhập cư bất hợp pháp hơn là cho công dân Mỹ.
Chuyển sang kinh tế, Vance thừa nhận những thách thức thừa hưởng từ chính quyền trước, bao gồm nợ, thâm hụt và lạm phát cao. Ông bày tỏ hy vọng rằng các chính sách như cắt giảm thuế lịch sử và đầu tư vào năng lượng sẽ kích thích tăng trưởng, dù cảnh báo rằng quá trình phục hồi sẽ cần thời gian. Ông cho biết trọng tâm của chính quyền là đảm bảo người dân Mỹ có công việc tốt, lương công bằng và khả năng mua sắm nhu yếu phẩm—một tầm nhìn mà ông tin là hoàn toàn đối lập với chiến thuật đóng cửa của phe đối lập.
Theo lời Vance, việc đóng cửa không chỉ là sự gián đoạn về mặt hậu cần và kinh tế mà còn là khoảnh khắc bộc lộ bản chất chính trị Mỹ. Nó cho thấy sự chia rẽ ý thức hệ trong Đảng Dân chủ và nhấn mạnh rủi ro khi ưu tiên mục tiêu đảng phái hơn sự ổn định quốc gia.