Câu chuyện kỳ lạ về người em gái mất tích 30 năm khiến dân mạng rơi nước mắt
Suốt hơn 30 năm qua, bà Phạm Thị Thanh Huyền (53 tuổi, Hà Nội) sống trong nỗi nhớ thương khắc khoải về người em gái thất lạc từ năm 1993. Dù có cuộc sống ổn định, niềm vui của bà chưa bao giờ trọn vẹn vì hình bóng em gái luôn ám ảnh trong tâm trí.
Bà Huyền sinh ra trong gia đình có 5 chị em tại Km 12, thị trấn Yên Bình, huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái cũ. Trong số đó, người em thứ tư - Phạm Thị Thu Hải (SN 1975) - là cô gái trầm lặng, ít nói, kém sắc và không nhanh nhẹn như các chị em khác. Tuy vậy, bà Hải rất chịu thương chịu khó, từng bán rau ở chợ Yên Bình để phụ giúp gia đình.
Năm 18 tuổi, sau khi nghỉ học, bà Hải xin phép bố mẹ theo người khác đi làm ăn xa. Mặc dù gia đình khuyên ngăn, bà vẫn quyết tâm rời nhà. Lần đầu trốn đi, bà bị chị cả bắt gặp ở ga Hà Nội và đưa về. Nhưng chỉ vài ngày sau, bà Hải tiếp tục trốn, mang theo 90.000 đồng, hai bộ quần áo và một túi xách, rồi biến mất.
Nỗi đau kéo dài suốt ba thập kỷ
Từ ngày em mất tích, gia đình bà Huyền đã tìm kiếm khắp nơi, từ các địa phương lân cận đến việc trình báo cơ quan chức năng. Tuy nhiên, mọi nỗ lực đều vô vọng. Thời điểm đó, khu vực bà sinh sống thường có trường hợp bị đưa sang Trung Quốc làm việc, nên gia đình nghi ngờ bà Hải có thể đã bị đưa qua biên giới.
[IMAGE_2]
Bố mẹ bà Huyền - cụ Phạm Minh Tuân (SN 1941) và cụ Bùi Thị Ón (SN 1947) - chìm trong nỗi đau mất con. Đặc biệt, cụ Ón bị trầm cảm nặng, lúc nhớ lúc quên, thường ngẩn ngơ hỏi han người lạ xem có ai thấy con gái mình không. Nhiều lần cụ bà nhầm người, chạy theo chỉ vì họ giống con gái, rồi òa khóc.
Suốt một thời gian dài, cụ Ón sống như người mất hồn, đôi lúc nấu canh bỏ cả cân đường hoặc đi đường ngơ ngác đến mức gặp tai nạn. Nỗi đau ấy không chỉ bóp nghẹt trái tim cha mẹ mà còn khiến các chị em trong nhà luôn day dứt, thương nhớ.
Ký ức về những ngày hạnh phúc bên nhau
Bà Huyền vẫn nhớ rõ tuổi thơ của 5 chị em trong ngôi nhà cấp 4 hướng ra hồ Thác Bà. Bố vừa bán nước, bánh gai vừa trông coi thuyền tại bến. Họ thường cùng nhau đi cất vó tôm, tép vào sáng sớm và buổi tối. Mỗi người một tính cách, nhưng tình cảm chị em luôn gắn bó, đùm bọc.
[IMAGE_3]
Sự mất tích của bà Hải như một vết thương không bao giờ lành. Hơn 30 năm qua, gia đình chưa khi nào từ bỏ hy vọng. Ngày nay, khi mạng xã hội phát triển, bà Huyền đăng tải câu chuyện, kêu gọi cộng đồng giúp tìm em gái. Bà đặc biệt nhờ cộng đồng người Việt ở Trung Quốc và cả cư dân mạng tại Trung Quốc chia sẻ thông tin.
Theo lời bà Huyền, lúc mất tích, bà Hải cao khoảng 1,55m, răng hơi hô, nói ngọng nhẹ, trầm tính, ít nói. Vì không khôn ngoan và kém sắc, nếu bị đưa sang biên giới, bà có thể đang ở vùng sâu vùng xa. Bố mẹ bà nay đã ngoài 80 tuổi, vẫn mong ngóng từng ngày, hy vọng được gặp lại con gái.
Hy vọng chưa bao giờ tắt
"Chị em chúng tôi ai cũng thương và rất muốn biết tin tức về em Hải. Chỉ cần một manh mối nhỏ, chúng tôi sẽ tìm đến tận nơi" – bà Huyền chia sẻ. Câu chuyện về hành trình tìm kiếm ấy đang lay động trái tim hàng ngàn người, và hy vọng rằng phép màu sẽ xảy ra.
[IMAGE_4]
Ba thập kỷ tìm kiếm, hàng trăm lần hỏi thăm, vô số lần đăng tin trên mạng, gia đình vẫn chưa nhận được tin tức. Thế nhưng, niềm tin vẫn được giữ vững, bởi với họ, tình thân chưa bao giờ mất đi – dù khoảng cách và thời gian có dài đến đâu.