Sự thật rùng rợn trong căn phòng trọ ở Lạng Sơn khiến ai cũng chết lặng
Một buổi tối cuối năm, phố Kỳ Lừa (TP. Lạng Sơn) lung linh ánh đèn lồng và nhộn nhịp tiếng mua bán. Trong khung cảnh tưởng chừng thơ mộng ấy, Đoàn Văn Sáng (34 tuổi), người làm nghề giết mổ gia súc ở huyện Cao Lộc, tình cờ chạm mặt Hoàng Minh Đức (29 tuổi), nhân viên phục vụ tại một quán cà phê. Chỉ một cái va chạm, một lời xin lỗi và vài câu chuyện vu vơ, cả hai nhanh chóng trở nên thân thiết.
Sáng vốn sống khép kín, hiếm khi mở lòng với ai. Nhưng ánh mắt và sự quan tâm của Đức khiến người đàn ông này cảm thấy được thấu hiểu hơn bao giờ hết. Từ những ly cà phê ban đầu, mối quan hệ dần kéo dài thành những buổi trò chuyện thâu đêm. Hàng xóm nhiều lần bắt gặp Đức đến phòng trọ của Sáng, mang theo đồ ăn hoặc bia, nét mặt lúc nào cũng vui vẻ.
Mối quan hệ thân mật biến chất
Theo thời gian, tình cảm giữa hai người trở nên phức tạp. Sáng dần xem Đức như "người đặc biệt" và không muốn chia sẻ sự thân mật này với bất kỳ ai. Khi Đức thân thiết với một đồng nghiệp nam, Sáng nổi cáu và kiểm soát mọi hoạt động của cậu. Những cuộc cãi vã bắt đầu xuất hiện, ban đầu nhỏ nhặt nhưng rồi trở nên căng thẳng hơn.
Hàng xóm kể rằng họ từng nghe thấy tiếng đồ đạc va chạm, tiếng Sáng quát to trong đêm: "Tôi không muốn cậu đi với người khác nữa". Phía bên kia, giọng Đức run run đáp: "Anh kiểm soát quá rồi đấy". Không khí trong căn phòng trọ trở nên ngột ngạt. Đức vẫn thỉnh thoảng qua lại nhưng không còn vui vẻ như trước, nhiều lần bị bắt gặp ngồi lặng lẽ, mặt đỏ bừng vì rượu hoặc vì vừa khóc.
Những dấu hiệu bất thường và mùi lạ ám ảnh
Căn phòng trọ của Sáng dần thay đổi: bừa bộn, cửa sổ đóng kín, hộp thức ăn dang dở vương vãi khắp nơi. Điều khiến hàng xóm bất an nhất là mùi lạ thoang thoảng từ khe cửa, vừa hăng hắc vừa ngái, như hỗn hợp giữa đồ ăn để lâu và thứ gì khó diễn tả.
Một người sống sát vách kể lại rằng có lần nửa đêm thấy Sáng bật bếp điện, mùi "luộc xương" nồng nặc tràn sang phòng. Dù Sáng giải thích rằng mình đang nấu ăn, ai cũng biết anh vốn hiếm khi tự nấu. Thói quen kỳ quặc này khiến mọi người nghi ngờ nhưng không ai dám hỏi thêm.
Cùng lúc đó, Sáng bắt đầu bỏ ca làm, đến muộn hoặc nghỉ hẳn không báo ai. Đồng nghiệp nhận thấy anh như đang giấu một nỗi bực tức khó giải tỏa. Đức cũng bị Sáng tra hỏi liên tục: đi đâu, gặp ai, làm gì. Một lần, khi Đức nói dối về việc tăng ca để đi gặp bạn, cả dãy trọ đã nghe thấy tiếng cãi nhau suốt gần một giờ.
Những mảnh ghép rời rạc từ lời kể hàng xóm, đồng nghiệp và bà chủ chợ dần hé lộ một mối quan hệ lệch lạc, bị ám ảnh bởi sự kiểm soát và ghen tuông. Nhưng không ai ngờ rằng sau những xung đột ấy, một bi kịch rùng rợn sẽ xảy ra – thứ đã khiến cả Lạng Sơn chấn động và để lại ám ảnh trong ký ức của những người chứng kiến.